Trang chính Đời sống Ch.a già 4 năm chịu tiếng o.an ‘mâ’t n.ết’

Ch.a già 4 năm chịu tiếng o.an ‘mâ’t n.ết’

25 min read
Comments Off on Ch.a già 4 năm chịu tiếng o.an ‘mâ’t n.ết’
0
314

Ông Hưng thay áo mới, đeo nhẫn vàng, bước vào đ.ộng mại d.âm đ.òi ‘gái Vĩnh Phúc’, t.im đ.á.nh nhịp vì nghĩ đến c.on…

Trước buổi trưa thá.ng 8/2006, ô.ng Hồ Văn Hưng (70 t.uổi) chưa b.ao giờ phải diễn như thế. Người đ.àn ô.ng buôn bá.n từng trải có cuộc sống yên ổn với 7 ng.ười c.on ở th.ôn Bắc Ái, xã Ngọc Thanh, Phúc Yên, Vĩnh Phúc. Cá.c c.on ô.ng làm nô.ng hoặc c.ô.ng nhân, quanh quẩn gần b.ố m.ẹ.

Trưa đó, thăm vườn đồi về, vừa xịch xe vào sân, ô.ng Hưng nghe v.ợ báo: “Cái Nhàn đi T.Q làm cỏ thuê r.ồi, c.on Hoa dẫn đi”.

Tim ô.ng hụt một nhịp, lạnh toát sống l.ưng, ý nghĩ đ.ầu tiên vọt ra “Khéo b.ị bá.n r.ồi”. Cô ch.áu g.ái bên ngoại tên Hoa này là gái bá.n d.â.m, mà Nhàn – đứa c.on gái thứ hai của ô.ng – thì kh.ô.ng nhanh nhẹn như chị em, l.ại ít học.

Ông quay đ.ầu xe, tức t.ốc ch.ạy 25 km xuống nhà b.ố m.ẹ Hoa, nhưng c.on ô.ng đã theo c.ô ta ra ga. Ông t.iếp t.ục đ.uổi lên sân ga, tàu vừa lăn bá.nh.

Nhiều lần thuyết phục Hoa đưa c.on gái về nhưng kh.ô.ng thành, ô.ng Hưng viết đ.ơn t.ố ra CA, nhưng kh.ô.ng có ch.ứng c.ứ nên kh.ô.ng được x.ử l.ý.

Từ ngày đó, ô.ng lẳ.ng l.ặng th.eo d.õi đ.ộng t.ĩnh của Hoa. Mỗi lần hay tin c.ô ta sắp sang T.Q, ô.ng l.ại bám theo, nhưng cứ đến cửa khẩu thì m.ất dấu. Vài thá.ng kh.ô.ng có m.anh m.ối, ô.ng âm thầm đổi kế hoạch.

“Ông ấy đi biệt, lần vài ngày, lần cả thá.ng. Bảo ‘đi với b.à hai, b.à b.a’, lúc thì ‘làm ăn’. Tôi ngỡ ô.ng ấy giở t.ính, chá.n v.ợ”, b.à Nguyễn Thị Loan (67 t.uổi), v.ợ ô.ng, nhớ l.ại.

Ông Hưng quyết đưa k.ẻ bá.n c.on m.ình ra ph.áp l.uật, vì “kh.ô.ng m.uốn nhiều đứa r.ơi vào tình c.ảnh của Nhàn”. Ảnh: Phạm Nga.

Một lần về, ô.ng bá.n mảnh đất mặt đường, lần sau l.ại bá.n đất đồi. Lợn, gà cũng gọi ng.ười đến bá.n. Thấy ch.ồng đi làm nhưng kh.ô.ng mang tiền về, toàn mang đi, bữa cơm dọn ra, ô.ng ngồi xuống ăn thì b.à rời mâm.

“Ông thì thiết tha gì cái nhà này n.ữa!”, “Ông m.uốn đi đâu thì đi”, b.à Loan bóng gi.ó. Trằn trọc cả đêm, trời vừa mờ sá.ng, ô.ng l.ại khoá.c b.a lô lên đường tới cửa khẩu Lào Cai tìm c.on.

“Tôi đa.u lắm, nhưng chỉ s.ợ nói l.ộ ra, đến tai bên ngoại, c.on Hoa biết l.ại mang cái Nhàn gi.ấu biến thì muôn đời cũng kh.ô.ng tìm được”, ô.ng Hưng nói.

Trước ngày đi, ô.ng chọn mấy bộ quần áo, có cũ, có mới, photo cả tập chứng minh thư, nh.ét ở hai túi quần, túi áo và b.a lô, đ.ề ph.òng bất trắc.

Lần đ.ầu lên cửa khẩu, phần kh.ô.ng rành đường, phần b.ị ‘ch.ặt ch.ém’ nên chỉ vài ngày ô.ng Hưng đã hết tiền. “Một bát phở hồi ấy chỉ khoảng 10 nghìn, nhưng tôi đưa 100 nghìn họ cũng lấy cả. Lạ nước lạ cái nên kh.ô.ng dám cự”, ô.ng kể.

Những chuyến sau, có kinh ngh.iệm, tiền mang đi ô.ng chia làm hai, phần để tiêu, phần để riêng mua vé tàu về quê. Biết c.uộc ch.iến sẽ trường kỳ, ng.ười ch.a chỉ dám ăn bá.nh mỳ, uống nước lọc và ngủ gầm cầu.

Ngỡ c.on gái b.ị lừa vào cá.c đ.ộng mại dâ.m, vài ngày đ.ầu, ô.ng m.ặc qu.ần áo cũ, giả làm ăn xin, cửu vạn để dò hỏi. Tìm tới đ.ộng mại dâ.m, ô.ng c.ởi bỏ quần áo cũ, đeo đồng hồ, nhẫn vàng, chải l.ại tóc, đến cơ sở nào cũng y.êu c.ầu gái Việt quê Vĩnh Phúc ra tiếp.

Bị vặn vẹo, ô.ng Hưng run b.ắn trong bụng nhưng làm ra vẻ bình tĩnh: “Xưa tôi n.ặng t.ình với một em quê Vĩnh Phúc mà kh.ô.ng thành, giờ chơi gái vùng đó để tìm kỷ niệm xưa”.

“Chúng nó toàn ch.ửi ‘th.ằng già kh.ô.ng nên nết’, ‘th.ằng vớ vẩn, tếch cho ô.ng làm ăn’… m.ình chỉ dám cười trừ r.ồi chuồn”, ô.ng cười nhớ l.ại.

Cùng lúc đó, cá.ch biên giới Việt Nam chỉ chừng 25km, trong căn ph.òng tr.ọ lụp xụp ở Vân Nam, Nhàn đang ô.m đứa c.on thứ hai mới đẻ, kh.óc nhớ quê.

Khoản tiền 3.000 t.ệ (6 triệu đồng) đã biến c.ô thành v.ợ của một ng.ười nô.ng dân ở ngôi làng hẻo lá.nh Mã Quan, Vân Nam. Lý Bình Thụ – 38 t.uổi, nghèo nhưng kh.ô.ng b.ao giờ đ.á.nh v.ợ. Anh dắt díu v.ợ cùng 2 đứa c.on nhỏ đi làm cỏ, trồng chuối thuê cho một trang trại.

Cuối năm 2009, một cú điện thoại từ Vân Nam gọi về nhà hàng xóm của ô.ng Hưng. “Chị ơi, em Nhàn đây!”. Nhàn tình cờ gặp được một ng.ười Việt và tìm cá.ch gọi về. Ông Hưng đã cắ.t điện thoại b.àn, may sao c.on ô.ng nhớ số nhà hàng xóm.

“Vợ ch.ồng tôi r.ồi c.on cái, dâu rể ch.ạy ùa sang, đứng kín nhà họ. Bố c.on đều lạc cả giọng”, ô.ng kể. Ông dặn c.on nói khéo với ch.ồng “Bố m.ẹ biết hai đứa kh.ó kh.ăn nên sẽ đến thăm, cho tiền”. Ngay ngày hô.m sau, ô.ng và c.on trai t.ức t.ốc thuê xe sang cửa khẩu.

Bốn năm kh.ô.ng gặp, b.a ch.a c.on ô.m chầm lấy nhau. “Nhìn nó gầy gò, quần áo xộc xệch, tay dắt đứa lớn, tay bế đứa nhỏ, ở trong căn phòng chỉ độ 10 m2, tôi xó.t kh.ô.ng cầm được lòng”, ô.ng Hưng nhớ l.ại.

Sợ c.on rể gi.ấu c.on gái đi nơi khá.c, ô.ng ở l.ại trô.ng ch.áu, bảo c.on trai “về đón m.ẹ sang đây thay b.ố”.

Vợ sang, ô.ng Hưng lập tức về Việt Nam tr.ình b.áo CA.

“CA có nhiều cá.ch để lấy l.ời kh.ai của Thụ, ch.ồng Nhàn, tuy nhiên, ô.ng Hưng kh.ô.ng m.uốn v.ợ ch.ồng c.on ly tá.n, đề xuất tự m.ình đi thuyết phục Thụ cho v.ợ về nước tr.ình b.áo. Nếu làm được vậy sẽ vẹn cả đôi đường, nên chúng tôi đồng ý”, một cá.n bộ Cục C14 (nay là C02) từng th.ụ l.ý v.ụ á.n nói.

Lần này, ô.ng Hưng được CA vạch ra rất nhiều tình huống. Muốn lấy lòng c.on rể, trước ngày đi, ô.ng bá.n một quả đồi lấy tiền giắt l.ưng.

“Kế hoạch đề ra được ô.ng ấy th.ực h.iện b.ài bản và rất chính xá.c. Ông mang tiền sang, nhưng s.ợ bất trắc nên gi.ấu ở một chỗ kín r.ồi mới bước v.ào nh.à Thụ”, vị cá.n bộ cục C14 kể l.ại.

Thụ đồng ý. Tết năm 2010, cả nhà Nhàn về Việt Nam, ra CA kh.ai.

Song song, ô.ng Hưng t.iếp t.ục g.ây thiện cảm để Thụ cho 2 c.on ở l.ại hẳn, còn hai v.ợ ch.ồng vẫn qua l.ại cửa khẩu làm ăn. “Tôi đưa cho nó 30 triệu, ‘Nó bảo b.ố cứ đưa cho v.ợ c.on’, nhưng tôi nói ‘Bố cho m.ày thì m.ày cứ cầm lấy’, nhờ thế, nó cũng quý tôi hơn”, ô.ng kể.

Cậu út ( 2 t.uổi) ra đời khi v.ợ ch.ồng chị Nhàn anh Thụ đã về Việt Nam đoàn tụ với nhà ngoại. Ảnh: Phạm Nga.

Năm 2011, v.ụ á.n m.ua b.á.n ng.ười được đưa ra x.ét x.ử, Hoa nh.ận á.n 10 năm t.ù, b.ồi th.ường tổn thất t.inh th.ần 10 triệu đồng. Nhàn đưa Thụ về quê m.ình ở.

Khi gia đình đoàn tụ, ô.ng Hưng mới họp c.on ch.áu, kể l.ại hành trình tìm Nhàn. Ông cũng kể rõ, tiền bá.n đất mặt đường, 2 quả đồi đều để làm l.ộ phí tìm c.on.

“Lúc đ.ầu, tưởng b.ố chơi bời, tôi kh.ô.ng dám nói gì nhưng trong lòng rất giận. Hô.m ấy, khi biết sự thật, m.ẹ c.on tôi áy náy quá chừng vì nghĩ oan cho ô.ng”, anh Hồ Văn Hiệu, 37 t.uổi, c.on thứ 6 của ô.ng Hưng, kể.

Vợ ch.ồng ô.ng Hưng xây cho cá.c c.on ngôi nhà cạnh nhà m.ình, cho thêm sào ruộng. Hàng ngày, Nhàn và Thụ đi làm thuê kiếm sống. Phải gia hạn visa thường xuyên, nhưng Thụ đã b.ắt nhịp được với cuộc sống mới. Họ có thêm cậu c.on trai thứ 3.

Bữa trưa đ.ầu thá.ng 8, nhà c.on gái cả có khá.ch. Vừa thấy chiếc ôtô 4 chỗ mới mua của ô.ng Hưng dừng ở c.ổng, cá.c c.on ùa ra tíu tít hỏi thăm. Người ch.a già ra vẻ lấy oai, hếch mặt cười kh.oan khoái. Đám ch.áu nội ngoại lít nhít theo sau.

* Tên nhân vật đã được thay đổi.

Nguồn: https://vnexpress.net/doi-song/ch.a-gia-4-n.am-chiu-tieng-oan-mat-net-3965392.html

Load More In Đời sống
Comments are closed.

Có thể bạn quan tâm

Cô gái đ.òi bạn trai tài trợ du lịch Châu Âu: Vừa nh.ập v.iện đ.iều tr.ị, ‘ng.ười bấm nút h.ẹn h.ò’ tận tình ch.ăm s.óc

Anh Nam cho biết, Thùy Dương vừa b.ị t.ai n.ạn phải nh.ập v.iện. Anh mong làn sóng dư luận…