Trang chính Giáo dục ch.iến sỹ thi đua ‘rởm’ của b.à h.iệu tr.ưởng: “Tôi thương ô.ng giáo quá ô.ng giáo ơi!”

ch.iến sỹ thi đua ‘rởm’ của b.à h.iệu tr.ưởng: “Tôi thương ô.ng giáo quá ô.ng giáo ơi!”

13 min read
Comments Off on ch.iến sỹ thi đua ‘rởm’ của b.à h.iệu tr.ưởng: “Tôi thương ô.ng giáo quá ô.ng giáo ơi!”
0
118

Dàn xếp qua mặt quan khá.ch, h.ọc s.inh, phụ huynh và gi.áo v.iên, m.iệng nở nụ cười tay ô.m tấm bằng ch.iến sĩ thi đua cấp cơ sở “rởm” để phô trương, b.à h.iệu tr.ưởng của Tr.ường t.iểu học Vĩnh Phong 4 đang nghĩ gì?

Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã th.ô.ng điếu và bỏ thuốc r.ồi. Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão kh.ô.ng nghe. Tôi thì đang b.uồn mà lão Hạc cứ giục: “Ông giáo hút trước đi”.

Và tôi cầm lấy đóm, vo viên một điếu. Tôi rít một hơi xong, th.ô.ng điếu r.ồi nói: “Tôi chá.n quá lão Hạc ạ. Chả là mấy hô.m trước, tôi vừa nh.ận được cái giấy thi đua cấp Sở. Cuộc đời bất c.ô.ng quá!”.

Lão hút xong hơi thuốc quay l.ại phía tôi thều thào: “Được thưởng phải vui chứ sao mà kêu khổ hả ô.ng giáo. Chả mấy khi được thưởng, phải đóng thùng ăn vận chỉn chu còn chụp ảnh chứ. Như tôi với cậu Vàng quanh năm luẩn quẩn trong căn nhà nát có biết thi đua là gì đâu”.

Tôi thì thầm trong bụng, r.ồi tiếp chuyện: “Biết là thế nhưng giờ chẳng dám nh.ận thưởng. Kết quả c.ô.ng tá.c của tôi cũng t.ốt, chẳng phải ngẫu nhiên mà bên trên ng.ười ta tặng cho cái giấy khen ch.iến sỹ thi đua. Giải ý xe.m chừng to lão Hạc ạ. Vì b.à quản Tr.ường nhăm nhe”.

Lão Hạc đang chìm trong c.ơn s.ay thuốc lào bỗng gi.ật m.ình: “Quản Tr.ường ư?”

Tôi gật gù: “b.à h.iệu tr.ưởng đấy lão Hạc”.

Lão ngơ ngá.c hỏi tôi: “Sao ô.ng giáo l.ại s.ợ?”.

Tôi mở tròn mắt đ.áp: “Ơ lão kh.ô.ng biết gì à? Tôi s.ợ chứ, tôi nghe đâu ở Kiên Giang – nơi cá.ch xa chúng ta cả nghìn cây số, có b.à h.iệu tr.ưởng nọ y.êu c.ầu gi.áo v.iên khá.c lấy giấy chứng nh.ận giả lồng vào khung để vờ là ta đây cũng được ch.iến sĩ thi đua cơ sở trên lễ đài. Khuôn mặt của ng.ười đứng đ.ầu hân hoan, nở nụ cười tươi hơn những bó hoa trao v.ội. Giữa những tấm giấy khen thật của ng.ười xứng đ.á.ng, tấm giấy khen giả cũng được thơm lây và có phần thơm nồng lấn át những tấm bằng vinh danh thật. Chuyện sẽ chẳng ầm ĩ nếu như tờ danh sá.ch khen thưởng ch.iến sĩ thi đua cơ sở kh.ô.ng b.ị l.ộ”.

Ch.ao ôi! Danh hiệu là để tôn vinh những c.á nh.ân có thành tích xứng đ.á.ng, là để tri ân những ng.ười dành tâm huyết cho sự ngh.iệp giáo d.ục, cớ sao một ng.ười đứng đ.ầu l.ại có thể r.a t.ay “dàn xếp” buổi trao giải thành một đêm hài kịch “Ơn giời cậu đây r.ồi” nhỉ?

Tôi biết có nói n.ữa lão Hạc cũng kh.ô.ng hiểu đâu bởi lòng lão đang bộn bề chuyện th.ằng c.on giai gửi biếu cậu Shib.a Nhật cả ngàn đô to b.éo mập mạp để lão thêm ng.ười b.ầu bạn.

Chỉ có tôi là vẩn vơ với cả tá nghĩ suy về cái nghề tôi đang theo đ.uổi. Danh xưng nhà giáo cao quý lắm ấy thế mà đ.á.nh đổi tự tôn và tự trọng chỉ để mang về m.ình cái danh hão thì phí quá.

Thế nên tôi mới s.ợ, nhỡ đâu b.à h.iệu tr.ưởng của Tr.ường tôi l.ại học theo cái “nết” hay ho của ng.ười làm nghề.

Giả dối, giả dối thực sự!

Ấy! Sự đời l.ại cứ thường như vậy đấy. ng.ười ta đã định r.ồi chẳng b.ao giờ ng.ười ta làm được.

Tôi l.o s.ợ đến ngày nh.ận thưởng, biết đâu tôi và cá.c Th.ầy c.ô khá.c l.ại trở thành những chú hề được gi.ật dây trên sân khấu.

Nếu vậy thì tôi cũng chẳng cần cái danh hão ch.iến sĩ thi đua, ai thích cứ nói với tôi r.ồi tôi tặng cả giấy cả khung cho đỡ m.ất c.ô.ng photocopy mà nhìn l.ại kh.ô.ng “sao y bản chính”.

Lão Hạc buô.ng chiếc điếu xuống để nhấc chén, ghé lên môi uống ly trà mặn.

Lão ngẩn mặt ra một chút, r.ồi bỗng nhiên thở dài: Tôi thương ô.ng giáo quá ô.ng giáo ơi!

*b.ài viết th.ể h.iện quan điểm riêng của tá.c giả

Theo Nguoiduatin

Load More In Giáo dục
Comments are closed.

Có thể bạn quan tâm

M.ẹ gi.áo v.iên, c.on kh.ô.ng đủ tiền đi học đại học

Với mức lương chỉ hơn 1 triệu đồng từ nghề gi.áo v.iên, c.ô Hằng kh.ô.ng đủ kinh tế cho c.…