Trang chính Đời sống D.ốc ‘kh.ông ch.ồng’: Chưa một lần mặc áo cô dâu, những ph.ụ n.ữ nh.ịn nh.ục ‘xin c.on’

D.ốc ‘kh.ông ch.ồng’: Chưa một lần mặc áo cô dâu, những ph.ụ n.ữ nh.ịn nh.ục ‘xin c.on’

30 min read
Comments Off on D.ốc ‘kh.ông ch.ồng’: Chưa một lần mặc áo cô dâu, những ph.ụ n.ữ nh.ịn nh.ục ‘xin c.on’
0
96

Xóm chỉ có 6 nóc nhà với 6 ph.ụ n.ữ và 11 ng.ười c.on nương tựa vào nhau mà sống. Cả 6 ph.ụ n.ữ đều chưa một lần mặc áo cô dâu. Và tất nhiên, những đứa c.on của họ đều kh.ông có một ng.ười ch.a hợp ph.áp.

Những ngôi nhà ọ.p ẹ.p nằm dựa vào nhau – Ảnh: Đức Nhật

Thanh xuân gửi l.ại nông trường

Cá.ch thành phố Pleiku 60 km, đồi C5 của Công ty 705 (xã Ia Krái, H.Ia Grai, Gia Lai) hàng chục năm nay đã trở thành nơi ng.ụ cư của những ng.ười ph.ụ n.ữ kh.ông ch.ồng. Dù đã nghe kể nhiều về nơi này, nhưng phải đến bây giờ tôi mới có dịp ghé thăm. Cơn mưa chiều hô.m trước kh.iến c.on đường đất dẫn vào khu xóm trơn tuột, nhớp nháp.

Dốc kh.ông ch.ồng là một c.on dốc cao và sâu, nằm chênh vênh trên sườn đồi C5. Nơi đây có vài nóc nhà ọp ẹp, nằm dựa vào nhau trước màn mưa l.ạnh l.ẽo.

Gọi là xóm nhưng cũng chỉ có 6 n.óc nhà với 6 ng.ười ph.ụ n.ữ và 11 ng.ười c.on nương tựa vào nhau mà sống. Vắng lặng, ngh.èo n.àn. Cả 6 ph.ụ n.ữ này chưa một lần mặc áo cô dâu.

Bà T. tất tả ch.ạy về đón khá.ch – Ảnh: ĐỨC NHẬT

Cả 6 nóc nhà đều vắng bóng ng.ười, hỏi thăm mãi mới có một b.é g.ái ra chào. Thấy ng.ười lạ, b.é g.ái ng.ượng ng.ùng hỏi khá.ch r.ồi v.ụt đi gọi ng.ười lớn.

Nghe có khá.ch đến thăm, bà N.T.T tất tả ch.ạy từ trên lô cà phê về trong bộ áo quần nhàu nhĩ. Bà T. trông già hơn với cái t.uổi 62 của mình. Bà cứ khoe mãi về căn nhà tình nghĩa mới được Hội ph.ụ n.ữ hỗ trợ.

“Bữa cơm, một mình một mâm, ng.ồi góc nào cũng l.ệch, nhiều đêm khơi ngọn đ.èn dầu tôi chỉ biết t.âm s.ự với cái b.óng cho đ.ỡ b.uồn…

Bà T.

Bên chén trà ngh.i ngút khói, bà T nhớ về những ngày đã cũ. Năm 1980, một số đ.ơn v.ị quân đội đóng quân trên địa bàn tỉnh Gia Lai thành l.ập cá.c nông trường cà phê, cao su. Đến năm 1986, Sư đoàn 359 (bây giờ là c.ông ty 705, Gia Lai) vận đ.ộng hàng trăm thanh niên từ vùng đất Hải Dương vào Gia Lai làm c.ông nhân tại cá.c nông trường này. Tuổi xuân của họ bỏ l.ại ở nông trường khi đi khai hoang vỡ đất trồng cà phê, cao su. Họ phải đối diện với b.om đ.ạn còn sót l.ại sau ch.iến tr.anh hay những đàn muỗi, vắt bủa vây nơi rừng thiêng nước đ.ộc. Bao khó khăn vất vả khi đi khai phá vùng đ.ất mới cứ thế vẽ những nét chân chim lên khuôn mặt từng ng.ười.

“Lúc đi, chúng tôi chỉ mới t.uổi đôi mươi nên ai cũng h.áo h.ức, lao đầu vào việc. Vào đây rừng thiêng nước đ.ộc, h.oang v.u lắm, chỉ rừng với rừng, m.uỗi v.ắt dày đặc. Có đợt, tôi b.ị sốt rét rừng vàng da, rụng tóc. Mặc cuộc sống khó khăn trăm bề, ăn uống chẳng no đủ, có bữa phải ăn m.ít lu.ộc thay cơm. Kh.ó kh.ăn là vậy nhưng chị em đều đồng lòng vượt qua để đạt cho nhiều thành tích!”, bà T. kể l.ại.

Đổi l.ại những đóng góp của họ chỉ là đau thương và n.ước m.ắ.t. Năm 1993, do nông trường làm ăn th.ua l.ỗ và thay đổi phương thức quản lý trong canh tá.c cà phê nên những thanh niên xung phong ngày nào lần lượt b.ị cho thôi việc. Quá lứ.a l.ỡ thì, những nữ c.ông nhân “chưa một lần đò” chẳng d.ám bước chân về quê.

Những bà m.ẹ đơn thân này đều cùng một quê, cùng ch.ung c.ảnh ng.ộ nên họ th.ương nh.au, coi nh.au như r.uột th.ịt – Ảnh: ĐỨC NHẬT

“Nhớ quê hương lắm, nhớ ch.a m.ẹ ng.ười thân, nhưng chẳng x.oay s.ở đâu ra tiền để về. Mà dù có tiền cũng mặt m.ũi nào mà về quê nữa, xóm giềng ng.ười ta dị nghị mình là gái ế. Lúc ấy mấy chị em cứ ô.m nhau kh.óc th.út th.ít vì tủi cho cái phận của mình.”, giọng bà T. chợt chùng xuống như một điệu ru hời.

Kh.ông nhà cửa, kh.ông họ hàng thân thích, những ng.ười đ.àn b.à khổ hạnh đành ngậm ngùi rủ nhau lên khoảnh đất tr.ống trên đồi C5 dựng chòi ở tạm. Để kiếm cơm qua ngày, họ làm thuê làm mướn khắp nơi. Thế r.ồi trong số ấy, những ng.ười ph.ụ n.ữ còn xuân cũng lần lượt tìm cho mình bến bờ hạnh phúc.

Chỉ còn l.ại 6 ng.ười vì đã quá già chẳng có ai để ý. Đó là những bà T., bà D., bà N., bà H.… Họ t.úm t.ụm l.ại với nhau cho vơi b.ớt t.ủi h.ờn. Những lúc một mình trong căn nhà dột nát, những ng.ười đ.àn b.à chưa một lần được yêu l.ại ước ao có bàn tay đ.àn ô.ng đ.ể đ.ỡ đần khi mưa gió. Rồi cũng từ đây họ n.ảy ra ý định “xin c.on”.

Nh.ịn nh.ục ‘xin c.on’

Đang dở câu chuyện, bà T. v.ội quay đi qu.ệt gi.ọt n.ước m.ắ.t: “Bữa cơm, một mình một mâm, ngồi góc nào cũng l.ệch, nhiều đêm kh.ơi ngọn đ.èn dầu tôi chỉ biết tâm sự với cái bóng cho đỡ b.uồn, đ.ỡ t.ủi. Thời c.on gái đi qua chúng tôi đã ch.ôn chặt t.uổi thanh xuân với nông trường, để r.ồi đến khi nông trường giải thể, chúng tôi cũng đã già. Đành c.ắn r.ăng, nh.ịn nh.ục đi “xin” vài đứa c.on về nuôi cho nhà đỡ h.iu q.uạnh. Mọi ng.ười nếu hiểu chắc cũng chẳng c.ười chúng tôi đâu nhỉ”.

Chúng tôi chẳng cần đ.òi hỏi hay ràng b.uộc gì ng.ười đ.àn ô.ng đến với mình, chỉ cần ng.ười ta cho tôi đứa c.on

Bà B.

Bản năng làm m.ẹ đã thôi th.úc họ, kh.iến họ bỏ qua mọi rào cản. Họ kh.ông cần biết ng.ười đ.àn ô.ng đến với mình gi.a c.ảnh thế nào, miễn họ đồng ý “cho c.on”. Những lời b.ông đ.ùa, đ.àm tiếu r.ồi cũng nh.àm chá.n đi. Họ khuyên nh.ủ nha.u mạ.nh m.ẽ k.iên cường sống cho chính mình và c.on cái. Những ng.ười đ.àn b.à ấy nén tiếng thở dài, cùng nhau dựng tạm những ngôi nhà siêu v.ẹo để t.á túc r.ồi lặng lẽ v.ượt c.ạn, nuôi c.on.

Cư dân của dốc kh.ông ch.ồng tâm sự về những ngày đã c.ũ – Ảnh: ĐỨC NHẬT

Nghe có khá.ch tới thăm, bà T.T.B. (58 t.uổi) cùng bà N.T.D. (60 t.uổi) cũng k.éo nhau tìm sang. Gặp khá.ch, bà B. liền g.óp chuyện, bà cũng “xin” được 2 ng.ười c.on trai. Người c.on cả năm nay đã gần 30. Người c.on thứ 2 đang đi nghĩa v.ụ qu.ân s.ự.

“Chúng tôi ch.ẳng cần đ.òi hỏi hay ràng b.uộc gì ng.ười đ.àn ô.ng đến với mình, chỉ cần ng.ười ta cho tôi đứa c.on. Đổi l.ại, tôi cũng kh.ông làm ả.nh h.ưởng hay phá vỡ gia đình êm ấm của ng.ười cho tôi được làm m.ẹ”, bà B. bỗng n.ín lặng.

Kh.ông b.uồn sao được khi chính bà cũng đ.au ố.m quanh năm, b.ị căn b.ệnh th.oái hóa cột sống h.ành h.ạ. Dù đã ở cái t.uổi 60 nhưng ngày ngày bà vẫn phải làm thuê, làm mướn đắp đổi qua ngày, thuốc thang những khi trái gió.

Hoàn cảnh của bà D cũng chẳng khá hơn là mấy khi một mình nuôi lớn 4 ng.ười c.on. Những đứa c.on cứ dần dần lớn nên trong ngh.èo kh.ó, thiếu thốn. Bà D. tâm sự: “Trước đây m.ẹ c.on tớ cứ chui rúc trong cái nhà che tạm bằng mấy tấm tôn th.ủng ng.ười ta b.ỏ đ.i. Có những đêm gió th.ổi ầ.m ào, cả căn nhà rung lên bần bật. Khổ nhất là những ngày mưa gi.ó, mấy m.ẹ c.on nằm ô.m nhau trong căn nhà dột nát, trá.nh kiểu gì cũng b.ị mưa tạt ướt. Có lúc mấy m.ẹ c.on chỉ biết ô.m nhau kh.óc, cầu mong cho trời m.au tạ.nh. Cuộc sống khó kh.ăn t.hiếu th.ốn đủ bề nhưng mấy đứa nhỏ cũng hiểu và thương m.ẹ. Đứa nào cũng ngoan ngoãn, chăm lo làm ăn, học hành”.

Sau gi.ông b.ão, là hạnh phúc

Bà T tâm sự : “Chị em rủ nhau ở l.ại, đùm bọc nhau mà sống. Lâu lâu ngồi l.ại với nhau kể chuyện ngày xưa r.ồi l.ại ô.m nhau kh.óc. Bây giờ chúng tôi đã già chỉ mong sao c.on cái học hành nên ng.ười. Đời chúng tôi quá khổ r.ồi, mong đời c.on khá hơn”.

Sau bao nhiêu b.uồn lo, vất vả, hạnh phúc cũng dần viên mãn đối với cá.c bà khi những đứa c.on đã kh.ôn lớn, được học hành, dựng v.ợ gả ch.ồng gần hết. Bà D. cười tếu táo: “Ấy thế mà năm nay tớ đã được kết nạp vào hội ng.ười cao t.uổi r.ồi cơ đấy. Mà cũng đúng tớ có cả thảy 4 đứa ch.áu nội, ngoại r.ồi còn gì. Đến giờ cũng coi như viên mãn. Con ch.áu hiếu thảo nên cũng mát lòng mát dạ”.

Đến nay cả 6 ngôi nhà ở dốc kh.ông ch.ồng đã được Ủy ban Mặt trận Tổ quốc huyện và Hội Liên hiệp ph.ụ n.ữ huyện Ia Grai h.ỗ tr.ợ xây tặng nhà Đại đoàn kết, Mái ấm tình th.ương. Những căn nhà kh.ông còn ọp ẹp, tồi t.àn như trước.

Tôi chia tay với xóm kh.ông ch.ồng khi cơn mưa chiều đang giăng phía bên kia đồi C5, những ng.ười đ.àn b.à khốn khổ tiễn chân đến lưng chừng c.on dốc. Dá.ng những nữ thanh niên ngày nào giờ lọm khọm, già nua trước những sóng gió cuộc đời.

Ông Lý Minh Hoàng, Phó ch.ủ t.ịch xã Ia Krái cho biết, cả 6 ng.ười ph.ụ n.ữ ở xóm kh.ông ch.ồng đều có hoàn c.ảnh kh.ó kh.ăn và đều là hộ nghèo. Hằng năm chính quyền x.ã có nhiều chính sá.ch hỗ trợ như cấp p.hát về giống, ph.ân b.ón và vật nuôi để họ phát triển kinh tế. Đồng thời chính quyền xã cũng h.ỗ tr.ợ cho cá.c hộ gia đình này vay vốn để canh tá.c, chăn nuôi cũng như trang trải cuộc sống.

Theo Báo Mới

Load More In Đời sống
Comments are closed.

Có thể bạn quan tâm

Cô gái đ.òi bạn trai tài trợ du lịch Châu Âu: Vừa nh.ập v.iện đ.iều tr.ị, ‘ng.ười bấm nút h.ẹn h.ò’ tận tình ch.ăm s.óc

Anh Nam cho biết, Thùy Dương vừa b.ị t.ai n.ạn phải nh.ập v.iện. Anh mong làn sóng dư luận…