Trang chính Đời sống Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an

44 min read
Comments Off on Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an
0
70

b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q, kh.ô.ng ít c.ô gái tìm cá.ch b.ỏ tr.ốn nhưng đã nhanh ch.óng b.ị đ.á.nh, nhốt và b.ị cho u.ống th.uốc để “m.ất trí nhớ” nên kh.ô.ng thể trở về nhà. Tuy nhiên, sau nhiều năm lưu lạc nhờ m.ạng x.ã h.ội và sự trợ giúp của cơ qu.an ch.ức năng nhưng n.ạn nh.ân của bọn b.uôn ng.ười đã được trở về quê hương.

Kinh tế g.ia đ.ình kh.ó kh.ăn nên cá.c c.ô g.ái tr.ẻ rất dễ b.ị “dỗ ngon dỗ ngọt”, hứa hẹn về một c.ô.ng việc ra tiền, một cuộc sống khấm khá hơn, nhưng r.ồi l.ại kết th.úc cuộc đời khi trở thành n.ạn nh.ân của những k.ẻ b.uôn ng.ười vô lương tâm. Dựa vào t.âm l.ý “nhẹ dạ cả tin”, những k.ẻ b.uôn ng.ười sẵn sàng dành ra hàng thá.ng hoặc hàng năm trời để t.iếp c.ận, làm quen, trở thành ng.ười đ.á.ng tin cậy của n.ạn nh.ân, để r.ồi th.ực h.iện thương v.ụ mua bá.n.

Và r.ồi, chẳng phải c.ô gái nào cũng may mắn, những n.ạn nh.ân của k.ẻ b.uôn ng.ười kh.ô.ng chỉ b.ị đưa đi nhiều nơi và cuối cùng thì b.ị bá.n làm v.ợ cho những g.ia đ.ình ng.ười T.Q r.ồi b.ị b.ạo h.ành đ.á.nh đ.ập, sống trong t.ủi nh.ục suốt nhiều năm.

Một số c.ô gái cam ch.ịu số ph.ận, nhưng nhiều ng.ười cũng cố vùng lên, b.ỏ tr.ốn để c.ầu c.ứu sự giúp đỡ để có cơ hội đoàn tụ với g.ia đ.ình và trở về quê hương.

ng.ười ph.ụ n.ữ oà kh.óc ô.m chầm anh trai cùng M.ẹ già sau 22 năm lưu lạc tại T.Q

Câu chuyện về ch.ị của ch.ị Nguyễn Thị Hon may mắn được đoàn tụ với g.ia đ.ình sau nhiều năm sống nơi đất khá.ch quê ng.ười. 22 năm lưu lạc nơi xứ ng.ười, ch.ịu b.ao cay đắng, cực khổ, ng.ười ph.ụ n.ữ 43 t.uổi đã được g.ia đ.ình làm giấy “kh.ai t.ử” b.ất ng.ờ trở về quê hương Bạc Liêu, gặp ng.ười M.ẹ r.uột đã ngoài 80 t.uổi, cùng cá.c anh ch.ị e.m và hàng xóm.

c.lip: Khoảnh khắc ch.ị Hon gặp l.ại anh trai của m.ình sau 22 năm tha hương

Được biết, hơn 22 năm trước, ch.ị Hon từng có ch.ồng ở quê nhà nhưng đã ly h.ôn. Sau đó ch.ị theo bạn bè lên TP.Cần Thơ làm thuê được khoảng một thá.ng thì có một ng.ười cùng quê ng.ỏ ý rủ về thăm quê và ch.ị đồng ý. Thế nhưng, trên đường đi, ch.ị được cho ăn uống r.ồi ngủ th.iếp đi. Đến khi tỉnh dậy, ch.ị thấy m.ình đang ở… T.Q.

Trong khoảng thời gian này, ch.ị b.ị gả bá.n làm v.ợ qua 4-5 ng.ười đ.àn ô.ng nhưng kh.ô.ng có c.on. ng.ười “ch.ồng” cuối cùng sống với ch.ị lâu nhất là 8 năm. Cũng vì kh.ô.ng sinh được c.on nên ch.ị b.ị hắt hủi, đ.uổi ra kh.ỏi nhà, sống vất vưởng đ.ầu đường xó chợ. Đau đớn nhất là những năm thá.ng đọa đày ấy, ch.ị kh.ô.ng nhớ n.ổi m.ình là ai và từ đâu đến.

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 2.

ch.ị Hon trong vòng tay anh trai.

Những lúc bế tắc nhất của ph.ận ng.ười lưu lạc cũng chính là lúc may mắn mỉm cười với ch.ị. Có lần, ch.ị xe.m một chương trình trên tivi có nhắc đến hai từ “ăn cơm” bằng tiếng Việt, bỗng dưng b.ao ký ức tràn về, ch.ị nhớ rõ mọi chuyện ở quê nhà, nhớ tên quê quá.n, nhớ tên từng th.ành v.iên trong g.ia đ.ình và biết m.ình là ng.ười Việt n.am. Đó cũng là cá.nh cửa duy nhất giúp ch.ị trở về đoàn tụ g.ia đ.ình.

Sau khoảng thời gian “nay đây, mai đó”, từ giúp việc nhà cho đến rửa ly, chén ở cá.c quá.n ăn uống ở T.Q thì cuối cùng ch.ị cũng đã đặt chân đến tỉnh Lạng Sơn.

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 3.

ch.ị Hon đã về nhà, gặp l.ại ng.ười M.ẹ già sau hơn 22 năm lưu lạc xứ ng.ười

ng.ười xưa có câu nói: “Ông trời kh.ô.ng phụ lòng ng.ười” và r.ồi ch.ị Hon gặp được một câu lạc bộ thiện nguyện ở tỉnh Lạng Sơn trong lúc ch.ị đang đi l.ang th.ang tại cửa khẩu giáp biên giới T.Q. Do đó, ng.ười dân sở tại đã đến hỏi thăm r.ồi đưa ng.ười ph.ụ n.ữ này về trung tâm bảo trợ x.ã h.ội tỉnh.Trong mớ hành trang ít ỏi của ng.ười ph.ụ n.ữ này có tờ giấy “nhàu nát” ghi l.ại địa chỉ quê quá.n và tên ng.ười thân trong g.ia đ.ình ở ấp Bửu Đô.ng, xã Long Điền Đô.ng, tỉnh Bạc Liêu.

Câu chuyện 22 năm lưu lạc xứ ng.ười của ng.ười ph.ụ n.ữ t.ội ngh.iệp này được cộng đồng m.ạng chia sẻ và nhanh ch.óng giúp ch.ị gặp l.ại ng.ười thân và lên đón ch.ị về nhà.

Sau nhiều năm lưu lạc, ngày 4/7, ch.ị Nguyễn Kim Hon đã d.i ch.uyển về tỉnh Bạc Liêu để đoàn tụ cùng ng.ười M.ẹ già 80 t.uổi. Trước giây phút cận kề được gặp những ng.ười thân yêu của m.ình, ch.ị Hon đã òa kh.óc như một đ.ứa tr.ẻ, những giọt n.ước m.ắ.t lăn dài sau nhiều năm thá.ng lưu lạc nơi đất khá.ch quê ng.ười. Còn ng.ười M.ẹ già đã ngất xỉu ngay khi ng.ười c.on gái trở về sau 22 năm xa cá.ch.

Đi làm thuê b.ị bá.n sang xứ ng.ười và cuộc lưu lạc suốt 24 năm

Nhẹ dạ cả tin, một ng.ười ph.ụ n.ữ ở Nghệ An cũng đã trở thành n.ạn nh.ân của bọn b.uôn ng.ười. Và r.ồi, sau hơn 23 năm may mắn đã mỉm cười với c.ô Trương Thị Thìn (52 t.uổi) ở xã Nghĩa Long, huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) khi được đoàn tụ với ng.ười thân.

Kể về khoảng thời gian kh.ó kh.ăn đó, năm 1997, biết b.à b.ị đau chân, một ng.ười đ.àn ô.ng cùng xã giới thiệu qua Th.ầy lang ở tỉnh Hà Tĩnh b.ốc thuốc và hứa cho ng.ười thân dẫn đường. Tin lời ng.ười này, b.à Thìn gật đ.ầu…

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 4.

Thá.ng 3/1997 gửi l.ại c.on gái b.a t.uổi, b.à Thìn được một ng.ười ph.ụ n.ữ dẫn ra quốc l.ộ cá.ch nhà gần chục cây số để b.ắt xe khá.ch đi Hà Tĩnh. Vừa lên xe, b.à Thìn được một ng.ười xưng là bạn của ph.ụ n.ữ đi cùng mời uống một cốc nước. Uống xong, b.à ngủ th.iếp đi. Tỉnh dậy thấy m.ình đang ở Lạng Sơn, b.à hỏi thì được ng.ười đi cùng th.ô.ng báo “chưa đến Hà Tĩnh”.

Vì chưa b.ao giờ xa nhà nên b.à vẫn tin tưởng đi theo. Đến khi ng.ười này dẫn xuống xe giao cho một ng.ười đ.àn ô.ng l.ạ m.ặt, b.à mới gi.ật m.ình. “Lúc b.ị giao cho ng.ười lạ thì tôi ngh.i ng.ờ m.ình b.ị l.ừa nhưng ngay lập tức b.ị họ kh.ống ch.ế, kh.ô.ng thể tr.ốn ch.ạy được n.ữa”, b.à nhớ l.ại. Họ dẫn b.à vượt biên qua T.Q.

Những ngày đ.ầu ở T.Q, b.à b.ị gi.am lỏng cùng một t.ốp 5 ph.ụ n.ữ ng.ười Việt. Vài tuần sau, nh.óm ph.ụ n.ữ được đ.ưa l.ên xe khá.ch ch.ạy liên tục hai ngày đêm, r.ồi lên thuyền đi khoảng b.ốn giờ và cập bến tại một hòn đảo.

Nơi đất lạ, họ b.ị gi.am lỏng và y.êu c.ầu phải lao đ.ộng, hàng ngày có cá.c t.ốp đ.àn ô.ng bản địa ghé qua xe.m mặt. Khoảng một thá.ng sau, b.à Thìn được một ng.ười nô.ng dân dẫn về làm v.ợ. Biết kh.ô.ng thể phản khá.ng nên b.à nhắm mắt đưa thân…

Kh.ô.ng biết tiếng, kh.ô.ng biết đường, cuộc sống gò bó kh.iến có lúc ng.ười ph.ụ n.ữ nghĩ đến cái ch.ế.t để giải th.oát, nhưng r.ồi l.ại thương b.ố M.ẹ, hai c.on ở quê đang ngóng trô.ng m.ình.

Sau khi sinh một c.on trai và một c.on gái cho ch.ồng T.Q, b.à b.ắt đ.ầu được nhà ch.ồng cho tự do đi làm đồng, đi chợ, được dạy tiếng bản địa. b.à kể hết chuyện b.ị l.ừa b.á.n cho ch.ồng nghe để chia sẻ.

Hơn một năm trước, trong lần đi làm, b.à gặp ng.ười đ.àn ô.ng quê Hà Tĩnh làm thuê gần nhà nên nhờ l.iên l.ạc về quê hương. Nửa năm sau, b.à mới nối được l.iên l.ạc với anh trai. “Lúc anh trai gọi tới thì cả hai òa kh.óc kh.ô.ng nói nên lời”, b.à nhớ l.ại.

Nói với ch.ồng nguyện vọng m.uốn một lần về quê thắp nén nhang cho b.ố M.ẹ đã qu.a đ.ời, thăm hai ng.ười c.on, b.an đ.ầu b.à kh.ô.ng được ủng hộ. ng.ười ch.ồng đắn đo vì s.ợ v.ợ kh.ô.ng trở l.ại. Khi ng.ười đ.àn ô.ng quê Hà Tĩnh quen biết từ trước đứng ra “bảo lãnh”, ng.ười ch.ồng đã đồng ý. Để có l.ộ phí cho v.ợ về Việt n.am, ch.ồng b.à bá.n b.a c.on bò, dặn “hai thá.ng sau phải quay trở l.ại T.Q”.

t.ìm th.ấy c.on sau 24 năm b.ị bá.n sang T.Q nhờ m.ạng x.ã h.ội

Cùng từng b.ị l.ừa qua biên giới và m.ất l.iên l.ạc với g.ia đ.ình nhiều năm, ch.ị Lê Thị Lan như vỡ òa hạnh phúc khi t.ìm th.ấy ng.ười thân qua m.ạng x.ã h.ội FB.

Là c.on cả trong g.ia đ.ình có 5 ch.ị e.m, năm 1995, do hoàn cảnh g.ia đ.ình kh.ó kh.ăn, nhà đô.ng anh ch.ị e.m, ch.ị Lan khi đó vừa tròn 19 t.uổi nghe lời rủ đi làm thuê cho v.ợ ch.ồng một ng.ười hàng xóm ở huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An).

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 5.

ch.ị Lê Thị Lan mừng tủi trong ngày trùng phùng

ch.ị Lan đi với suy nghĩ “có việc làm để kiếm tiền phụ giúp Ch.a M.ẹ nuôi cá.c e.m”.

Khoảng 10 ngày sau, ch.ị Lan xin về quê thì một ng.ười ph.ụ n.ữ tên Th. (hàng xóm của chủ nhà) rủ ra Thanh Hóa chơi. Nhưng thay vì ra Thanh Hóa, giữa đêm t.ối mịt mùng rét buốt, b.à Th. đưa ch.ị Lan vượt biên sang T.Q.

Sau một giấc ngủ, ch.ị Lan tỉnh dậy nh.ận ra m.ình vừa b.ị bá.n làm v.ợ một ng.ười đ.àn ô.ng ở tỉnh Quảng Tây (T.Q) với giá 3.000 nhân dân t.ệ.

“Họ đ.á.nh đ.ập, cho tôi u.ống th.uốc gì đó kh.iến tôi gần như m.ất trí nhớ”, ch.ị Lan kể l.ại.

b.ị mua về làm v.ợ, ch.ị Lan đã nhiều lần tìm cá.ch b.ỏ tr.ốn về nước song đều bất thành bởi ch.ị kh.ô.ng biết tiếng, kh.ô.ng biết đường cũng kh.ô.ng có ng.ười thân thích bên cạnh. Thế r.ồi ch.ị lần lượt b.ị bá.n qua tay nhiều ng.ười đ.àn ô.ng khá.c, đến nay đã có 4 ng.ười c.on.

ng.ười đ.àn ô.ng cuối cùng mà ch.ị Lan được bá.n về làm v.ợ 6 năm trước là ng.ười t.ốt nhất. Kh.ô.ng còn b.ị ép u.ống th.uốc, l.ại được đối x.ử t.ốt, ch.ị Lan dần nhớ l.ại quê nhà sau đã xa 24 năm.

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 6.

ch.ị Lê Thị Lan (thứ 2 từ trái sang). Ảnh: FB ch.ị Lê Thị Lan.

ch.ị Lan nói 2 năm trước ch.ị nhớ l.ại được quê của m.ình nên được ch.ồng cho tiền làm l.ộ phí về nước. Nhưng đến khu vực biên giới, ch.ị l.ại b.ị k.ẻ x.ấu l.ừa lấy hết tiền, đành phải quay l.ại.

Những ngày đ.ầu thá.ng 7, ch.ị tình cờ quen một ng.ười ph.ụ n.ữ Việt n.am đang làm việc ở tỉnh Quảng Tây. Qua tâm sự, ng.ười ph.ụ n.ữ này biết câu chuyện đời gian truân của ch.ị Lan nên quay l.ại một đoạn video r.ồi đăng lên m.ạng x.ã h.ội.

Dù nói tiếng Việt kh.ô.ng còn rõ nhưng ch.ị Lan vẫn nhớ tên b.ố M.ẹ, quê quá.n và b.ày tỏ mong m.uốn được trở về với g.ia đ.ình.

“Lúc đ.ầu nhìn tôi cũng kh.ô.ng biết, nhưng khi nghe ch.ị ấy nói địa chỉ nhà, tên Ch.a M.ẹ và cá.c e.m thì tôi biết đó là ch.ị dâu của m.ình r.ồi”, ch.ị Đặng Thị Thảo (32 t.uổi, e.m dâu ch.ị Lan) cho biết. cuối cùng dưới sự giúp đỡ của mọi ng.ười ch.ị Lan cũng đã được trở về quê hương, oà kh.óc nức nở trong vòng tay ng.ười thân sau nhiều năm xa cá.ch.

Ký ức t.ủi nh.ục của th.iếu n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q làm v.ợ

Kh.ô.ng chỉ những ng.ười ph.ụ n.ữ đã có g.ia đ.ình m.uốn kiếm thêm tiền lo toan kinh tế, mà nhiều c.ô g.ái tr.ẻ tin vào lời “mồi chài” của bọn b.uôn ng.ười cũng đã b.ị đưa sang T.Q bá.n làm v.ợ. Tuy nhiên, sau 7 năm phải ch.ịu đày đoạ, t.ủi nh.ục bởi g.ia đ.ình ch.ồng, c.ô gái này đã được CA gi.ải c.ứu và đ.ưa v.ề Việt n.am.

Nhớ l.ại những thá.ng ngày đau khổ, b.ị g.ia đ.ình ch.ồng đầy đoạ, ch.ị B. kể, khoảng thá.ng 4/2012, th.ô.ng qua m.ạng x.ã h.ội, th.iếu n.ữ này quen biết với một ng.ười đ.àn ô.ng tên Tuấn (kh.ô.ng rõ l.ai l.ịch).

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 7.

Qua nh.ắn tin tâm sự, Tuấn rủ rê, hứa hẹn dẫn ch.ị đi làm việc với mức cao, 7-8 triệu đồng một thá.ng. g.ia đ.ình thuộc hộ nghèo của xã nên khi nghe Tuấn nói như vậy, ch.ị B. gật đ.ầu đồng ý.

ng.ười tên Tuấn sau đó hẹn gặp ch.ị B. tại một trạm xe buýt gần nhà r.ồi cả hai b.ắt xe đi Lào Cai. “Đến nơi, chúng tôi ở l.ại trong một nh.à ngh.ỉ. Đến t.ối, Tuấn dùng xe máy chở tôi đi đâu kh.ô.ng rõ, vì ch.ạy trong rừng. Tôi có hỏi đi đâu thì Tuấn nói đi xin việc làm”, ch.ị B. thuật l.ại.

Đến khuya, Tuấn đưa ch.ị B. đến một g.ia đ.ình có v.ợ là ng.ười Việt n.am, còn ch.ồng là ng.ười T.Q. “Ở đây được một lúc thì tôi kh.ô.ng thấy Tuấn đâu. Tôi hỏi ng.ười ph.ụ n.ữ Việt n.am thì b.à ta nói, Tuấn đã đi r.ồi.

b.à ta còn nói: “m.ày b.ị nó l.ừa r.ồi, nó l.ừa m.ày mà m.ày kh.ô.ng biết à?”. Lúc này, tôi mới biết m.ình b.ị Tuấn bá.n sang T.Q và chỉ biết ngồi kh.óc”, ch.ị B. ch.ua x.ót kể. Và chỉ vài ngày sau đó, ch.ị B. t.iếp t.ục b.ị bá.n tiếp cho một g.ia đ.ình ng.ười đ.àn ô.ng T.Q làm v.ợ. Đau đớn thay, “ng.ười ch.ồng” của ch.ị B. lấy l.ại b.ị thiểu năng trí tuệ, chẳng biết làm gì.

Cũng theo ch.ị B., “nhà ch.ồng” của ch.ị làm nô.ng, 7 ng.ười phải sống trong một căn nhà chật chội. Mỗi sá.ng sớm ch.ị B. cũng phải đi làm đồng một m.ình, nếu hô.m nào kh.ô.ng đi sẽ b.ị b.a M.ẹ “ch.ồng” la m.ắng, ch.ửi bới.

Hành trình t.ủi nh.ục của những ng.ười ph.ụ n.ữ b.ị l.ừa b.á.n sang T.Q: b.ị hắt hủi do kh.ô.ng sinh được c.on đến t.ình tr.ạng b.ị b.ạo h.ành d.ã m.an - Ảnh 8.

B. trở về Việt n.am, ch.ấm d.ứt ch.uỗi ng.ày sống trong t.ủi nh.ục.

“Ở đây được 3-4 năm, tôi mới bập bẹ nói được tiếng Trung, còn g.ia đ.ình ch.ồng thì c.ấm kh.ô.ng cho dùng điện thoại. Đến năm 2017, họ mới mua cho tôi một cái điện thoại để xài”, ch.ị B. nhớ l.ại. Cũng theo ch.ị B., sau 7 năm chung sống với “ng.ười ch.ồng” thiểu năng, ch.ị đã sinh cho anh ta được hai ng.ười c.on.

“Đến năm 2018, tôi biết nhiều tiếng Trung hơn. L.ợi d.ụng lúc g.ia đ.ình ch.ồng đi vắng, tôi b.ỏ tr.ốn. l.ang th.ang khắp nơi mà trong túi kh.ô.ng có một đồng nào, lúc đó tôi được một ng.ười đ.àn ô.ng T.Q khá.c giúp đỡ và cho ăn uống”, ch.ị B. nhớ l.ại.

Thấy ng.ười đ.àn ô.ng này “t.ốt” nên ch.ị B. đi theo anh ta. Nào ngờ, ng.ười này sau đó cũng ép ch.ị B. làm v.ợ h.ắn và t.iếp t.ục b.ị b.ạo h.ành. Kh.ô.ng can ch.ịu t.ủi nh.ục nơi xứ ng.ười, ch.ị B. tìm cá.ch l.iên l.ạc về với g.ia đ.ình ở Việt n.am.

Đầu năm 2019, nhờ sử d.ụng m.ạng x.ã h.ội, ch.ị B. liên hệ được với ng.ười thân và CA để được giúp đỡ quay trở l.ại Việt n.am đoàn tụ với ng.ười thân.

THeo Kenh14

Load More In Đời sống
Comments are closed.

Có thể bạn quan tâm

ng.ười M.ẹ nghèo gửi c.on 4 t.uổi cho ng.ười lạ, 15 năm sau b.ất ng.ờ cuộc trở l.ại

Ở với b.ố M.ẹ nuôi, c.on trai ch.ị Thanh (TP.HCM) được đi học và nhập hộ khẩu. Thi thoảng,…