Trang chính Đời sống Ước mơ có miếng th.ịt m.ỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V

Ước mơ có miếng th.ịt m.ỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V

23 min read
Comments Off on Ước mơ có miếng th.ịt m.ỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V
0
89

Bố m.ất vì ngh.iện m.a t.uý, m.ẹ nh.iễm H-I-V, gia đình nghèo đến nỗi đứa bé chỉ mơ ước được m.ẹ mua cho miếng th.ịt m.ỡ, rá.n ra lấy mỡ để ăn cùng cơm.

Phát hiện nh.iễm H-I-V từ năm 2004, chị Ngô Thị Liên (xã Việt Th.ắng, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái) đã có nhiều năm sống trong t.uyệt v.ọng, tr.ốn trá.nh r.ồi sau đó qu.yết đ.ịnh đối diện với thực tế và c.ô.ng kh.ai căn bệnh của m.ình.

Chủ đ.ộng tìm tới những ng.ười cùng cảnh ngộ, đến nay chị Liên đã trở thành trưởng b.an điều hành m.ạng lưới Hoa hướng dương Việt Nam – nơi kết nối và h.ỗ tr.ợ 2.000 ph.ụ n.ữ, tr.ẻ e.m nh.iễm H-I-V ở 7 tỉnh miền núi phía Bắc.

Chị cũng được nhiều ng.ười trong và ngoài cộng đồng ng.ười nh.iễm H-I-V biết đến nhờ những đóng góp cho cá.c hoạt đ.ộng thiện nguyện. Năm 2017, chị là một trong 7 ng.ười nh.ận giải thưởng Dải băng đỏ của Mạng lưới ng.ười sống với H-I-V tại Việt Nam.

Chị Liên đến với m.ạng lưới Hoa hướng dương Việt Nam vào năm 2011 sau khi chị tới trung tâm y tế huyện c.ô.ng kh.ai m.ình mắc căn bệnh thế kỷ và b.ày tỏ nhu cầu được t.ìm k.iếm, kết nối với những ng.ười cùng cảnh ngộ.

Ước mơ có miếng thịt mỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V - Ảnh 1.

Chị Ngô Thị Liên.

‘Mình nghĩ rằng kh.ô.ng thể chỉ có một m.ình m.ình được, nhưng họ đang ở đâu đó. Ngày ấy, điện thoại, m.ạng x.ã h.ội chưa phổ biến như bây giờ nên rất kh.ó để t.ìm k.iếm cộng đồng của m.ình. Mình m.uốn tìm những ng.ười cùng chung cảnh ngộ chỉ vì có nhu cầu chia sẻ và m.uốn xem họ sống chung với căn bệnh này như thế nào’.

Rồi một ngày, Phó giám đốc Trung tâm Y tế huyện gọi cho chị và nói rằng Uỷ b.an Y tế Hà Lan-Việt Nam – nơi kh.ai sinh ra Hoa hướng dương Việt Nam, đang t.ìm k.iếm những ng.ười như chị.

Sau nhiều năm gắn bó với m.ạng lưới và được n.âng cao năng lực t.ổ ch.ức, chị được giao nắm giữ vị trí Trưởng b.an điều phối m.ạng lưới Hoa hướng dương Việt Nam từ năm 2014.

Cô.ng việc của chị là hằng năm lên kế hoạch, xin tài trợ cho cá.c chương trình, dự á.n h.ỗ tr.ợ cả về mặt vật chất lẫn t.inh th.ần cho đ.ối t.ượng ph.ụ n.ữ, tr.ẻ e.m nh.iễm H-I-V.

Chị cũng là ng.ười phải đi thực tế tới cá.c khu vực vùng s.âu, vùng xa để khảo sát, tìm hiểu hoàn cảnh của từng đ.ối t.ượng được h.ỗ tr.ợ. Chị chia sẻ, thá.ng nào chị cũng phải lên Hà Nội họp b.an điều hành, mỗi năm l.ại có 2 đợt đi khảo sát khá vất vả.

Nhiệm v.ụ thường xuyên hơn của m.ạng lưới là giúp hàng nghìn th.ành v.iên hiểu đúng về căn bệnh, l.ộ trình đ.iều tr.ị, cá.c chính sá.ch dành cho ng.ười nh.iễm H-I-V, phương pháp phòng ngừa cho ng.ười thân hay khi có nhu cầu sinh c.on thì phải làm gì để đ.ứa tr.ẻ kh.ô.ng lây nh.iễm…

‘Mình hay nói với cá.c th.ành v.iên b.an điều hành rằng cuộc sống của m.ình phải t.ốt thì mới mong vận đ.ộng được mọi ng.ười. Mình phải t.ự t.in, chủ đ.ộng, phải sống tích cực thì mọi ng.ười mới nhìn nh.ận m.ình khá.c đi’, chị chia sẻ.

Ước mơ có miếng thịt mỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V - Ảnh 2.

Cô.ng việc kh.iến chị Liên phải có những chuyến c.ô.ng tá.c xa nhà liên tục.

Chị cho biết, trong số 2.000 th.ành v.iên của Hoa hướng dương ở 7 tỉnh thành, có đến 80-90% đã c.ô.ng kh.ai bệnh của m.ình. Chỉ có một số ít giới c.ô.ng chức hoặc những ng.ười kinh doanh mặt hàng nhạy cảm thì chưa sẵn sàng c.ô.ng kh.ai.

‘Một trong những kh.ó kh.ăn trong quá trình vận đ.ộng, tư vấn cho cá.c th.ành v.iên là có tới 60% là hộ nghèo, làm nô.ng, trình độ nh.ận th.ức kh.ô.ng cao. Phần lớn ph.ụ n.ữ trong nh.óm b.ị lây nh.iễm từ ch.ồng. Nhiều ng.ười ở vùng cao thậm chí còn kh.ô.ng biết chữ. Khi chúng tôi đến, phải lấy son cho họ điểm chỉ vào h.ồ s.ơ. Nhiều ng.ười kh.ô.ng hiểu hết tiếng Kinh, l.ại phải có phiên dịch trợ giúp’.

Chị nói, nếu như x.ã h.ội ngày càng c.ởi mở với căn bệnh H-I-V thì nguồn ng.ân sá.ch h.ỗ tr.ợ cho ng.ười nh.iễm H-I-V ngày càng ít. Trước đây có những nguồn tài chính chuyên biệt dành cho H-I-V, nhưng bây giờ đều b.ị lồng ghép vào cá.c dự á.n khá.c.

Một trong những kh.ó kh.ăn n.ữa l.ại là ở chính những ng.ười b.ệnh. ‘Nhiều ng.ười có tư tưởng bệnh H-I-V bây giờ kh.ô.ng ch.ế.t ngay được nên sống và đ.iều tr.ị khá bừa bãi, kh.ô.ng tuân thủ đúng qu.y đ.ịnh. Cộng đồng cũng kh.ô.ng còn kỳ thị nhiều nên họ khá thoải mái trong cá.c mối qu.an h.ệ.

Họ lập gia đình, sinh c.on nhiều hơn vì bây giờ đã có thuốc phòng trá.nh lây bệnh sang c.on. Nhưng nó vẫn rất ng.uy h.iểm nếu kh.ô.ng có đủ kiến thức và sự th.ận trọng. Ví d.ụ như nhiều ph.ụ n.ữ có b.ầu mà kh.ô.ng hề biết, nên vẫn có những trường hợp đ.á.ng t.iếc x.ảy r.a’.

Gần chục năm gắn bó với Hoa hướng dương, nhiều trường hợp kh.iến chị kh.ô.ng kh.ỏi đ.au l.òng, chung quy cũng chỉ vì sự thiếu hiểu biết d.ẫn đ.ến nghèo đói và bất hạnh cho những đ.ứa tr.ẻ.

Ước mơ có miếng thịt mỡ của đ.ứa tr.ẻ m.ất b.ố, m.ẹ nh.iễm H-I-V - Ảnh 3.

Chị Liên trong chuyến c.ô.ng tá.c tại vùng cao.

Chị kể: ‘Có gia đình có 4 ng.ười thì 3 ng.ười nh.iễm H-I-V. Gia đình đủ tiêu chí để nh.ận h.ỗ tr.ợ sửa nhà, nhưng quả thực chúng tôi kh.ô.ng biết phải sửa gì vì mọi thứ đều hỏng, nhà đổ đến nơi r.ồi. Tiền làm l.ại cả ngôi nhà thì chúng tôi kh.ô.ng đủ, vì còn rất nhiều trường hợp khá.c’.

Có gia đình chỉ còn 2 m.ẹ c.on, b.ố đã m.ất vì ngh.iện m.a t.uý. M.ẹ nh.iễm H-I-V, suốt ngày chỉ ở nhà để trô.ng thóc cho c.on có cái ăn. Vì chỉ cần ra kh.ỏi nhà đi làm là cá.c c.on ngh.iện v.ào nh.à ‘khoắng’ hết. Đứa bé chỉ mơ ước m.ẹ mua cho miếng th.ịt m.ỡ, rá.n ra lấy mỡ để ăn với cơm’.

Chị nói, có đi nhiều mới biết cuộc sống của m.ình vẫn còn t.ốt hơn rất nhiều ng.ười. Vì thế, chị càng mong m.uốn được chia sẻ, h.ỗ tr.ợ những ng.ười cùng cảnh ngộ vẫn đang gặp kh.ó kh.ăn.

Hiện tại, chị hài lòng với cuộc sống bận rộn của m.ình. Ngoài làm c.ô.ng tá.c x.ã h.ội, chị kiếm sống bằng c.ô.ng việc bá.n hàng ở chợ huyện, nuôi trang trại gà ở nhà và tích cực tham gia cá.c phong trào t.ập th.ể ở địa phương.

Chị bảo, so với cá.ch đây 5 năm, ng.ười nh.iễm H-I-V đã sống t.ốt hơn rất nhiều. Họ đã biết vươn lên, thay vì ủ rũ, tr.ốn trá.nh hay tìm đến cái ch.ế.t. Họ biết tìm đến cá.c nh.óm cộng đồng để chia sẻ và x.ã h.ội cũng có cái nhìn c.ởi mở hơn với họ.

Cửa hàng của chị ở chợ huyện cũng là nơi nhiều ng.ười tìm đến chị để xin tư vấn, giúp đỡ cho ng.ười thân của m.ình. Những lúc ấy, chị cảm thấy cuộc sống của m.ình có ý nghĩa hơn b.ao giờ hết.

Chị kh.ô.ng chỉ sống t.ốt cho riêng m.ình mà còn truyền cảm hứng sống cho những ng.ười giống m.ình, thậm chí là cho những ng.ười bình thường nhìn vào để theo gương.

THEO VIETNAMNET

Load More In Đời sống
Comments are closed.

Có thể bạn quan tâm

Ăn xin Việt Nam kiếm được 100 triệu/tháng và những ch.ia sẻ รốc: ‘Đang xây nhà ở quê, còn n.ợ 35 triệu nữa’

Theo chia sẻ, cả 2 vợ chồng kh.ông công ăn việc làm ổn định nhưng mỗi tháng có thể kiếm cả…